Bài thơ nỗi thương mình

     
*

Bài thơ Nỗi thương mình được trích trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du thể hiện nỗi thương thân, trách phận, cùng sự tự ý thức cao độ của Thúy Kiều nhất là ý thức về nhân cách. Đồng thời, bằng lòng thương cảm cùng tài năng của mình, Nguyễn Du đã đem đến một sắc thái mới về sự tự ú thức của bé người cá nhân trong văn học trung đại.

Bài thơ Nỗi thương bản thân kể về chuỗi ngày nhiều đau đớn và nước mắt của Thúy Kiều mắc lừa Sở Khanh và bị bán vào lầu xanh, dưới bàn tay của mụ Tú Bà tởm tởm. Cuộc đời nhơ nhớp, ô nhục của Thúy Kiều bắt đầu từ đây. Bằng niềm xót thương vô hạn cho nhân vật của mình, Nguyễn Du như nhỏ máu trên từng trang viết khi kể về cuộc đời Thúy Kiều.

*

Bài thơ Nỗi thương bản thân – Nguyễn Du

Biết bao bướm lả ong lơiCuộc say đầy mon trận cười suốt đêm.Dập dìu lá gió cành chimSớm đưa Tống Ngọc tối tra cứu Trường Khanh.Khi tỉnh rượu dịp tàn canhGiật mình mình lại thương bản thân xót xa.Khi sao phong gấm rủ làGiờ sao chảy tác như hoa giữa đường.Mặt sao dày gió dạn sươngThân sao bướm ngán ong chường bấy thân.Mặc người mưa Sở mây TầnNhững mình nào biết gồm xuân là gì.Đòi phen gió tựa hoa kềNửa mành tuyết ngậm bốn bề trăng thâu.Cảnh làm sao cảnh chẳng đeo sầuNgười buồn cảnh bao gồm vui đâu bao giờ.Đòi phen đường nét vẽ câu thơCung cầm trong nguyệt nước cờ dưới hoa.Vui là vui gượng kẻo làAi tri kỉ đó mặn nhưng với ai.


Tags bàn tay con người cuộc đời buồn bã giật mình mặn cơ mà Nguyễn Du nhân cách nước mắt rượu tài năng yêu thương trăng văn học tập ý thức