Tuyển Tập Bài Viết Số 3 Lớp 9 Đề 3 Hay Nhất

     

Văn học vốn là 1 trong những môn học khá trìu tượng và nó đỏi hỏi các bạn phải tất cả sự cảm thụ về văn vẻ mới rất có thể hiểu thấu hết những nét trẻ đẹp của văn học. Đặc biệt văn lớp 9 lại hết sức đặc biệt quan trọng cho gần như bạn đang sẵn có ý định phi vào ngôi trường trung học phổ thông. Dưới đây là bài tham khảo về bài viết số 3 lớp 9!

I. Đề 3 bài viết số 3 lớp 9

Bài viết số3 lớp 9: Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ gỡ và trò truyện với người lính tài xế trong bài thơ về tiểu dội xe không kính của phạm tiến duật.viết bài văn vế cuộc gặp mặt gỡ và chuyện trò đó

II. Viết nội dung bài viết số 3 lớp 9

Gấp lại quyến sách Ngữ văn lớp 9, tôi soạn cặp nhằm mai đi học, rồi leo lên giường. Đồng hồ điểm mười một giờ, đêm yên lặng và yên tĩnh vượt đỗi. Không tính cửa sổ, nhấp nháy muôn triệu vị sao, những ngôi sao xa hắt ánh sáng lung linh kì ảo vào ngôi nhà tối bé nhỏ. Vừa ngắm sao, tôi vừa nhẩm lại đến thuộc mọi câu thơ nhộn nhịp của bài xích thơ về tiểu đội xe không kính của phòng thơ Phạm Tiến Duật. Mai tôi sẽ sở hữu một bài trình bày trước lớp về những người lính, những người dân trẻ tiêu biểu vượt trội trong cụ hệ tuổi teen ngày trước,... Giá bán như, chỉ giá chỉ như thôi, tôi bao gồm dịp chạm mặt một fan lính trường Sơn, tất cả dịp thấy một mẫu xe không kính...

Bạn đang xem: Tuyển tập bài viết số 3 lớp 9 đề 3 hay nhất

- Này cô bé, sao bé đứng ngẩn ra vậy? Đường trường Sơn từ bây giờ nguy hiểm lắm. Leo lên đây này

'‘Chú người lạ”, bạn vừa hỏi tôi, mang một bộ đồ màu xanh lá cây sẫm, màu xanh bộ đội. Khuôn mặt chú nhễ nhại mồ hôi, đôi mắt sáng nhanh nhạy, mồm nở một nụ cười. Chú trông tương đương hình ảnh những fan lính thanh niên xung phong xưa nhưng ngoại giỏi kể mang đến tôi nghe. Trong khi tôi còn phân vân, chú chỉ tay vào vị trí trông cạnh chú, trên một chiếc xe - chiếc xe ko kính. Thú vị với bất ngờ, tôi trèo lên xe, bao gồm dịp trông rõ rộng chú lính. Áo chú rục rịch bụi đường, khuôn mặt cũng bết bụi, tóc lớp bụi phủ white xóa. Tôi hỏi chú:

- Chú ơi! bé cũng ko biết tại sao con lại sinh hoạt đây, nhưng lại chú thuộc tiểu đội xe ko kính sẽ hành quân tiến vào Nam nên không ạ?

- Ừ, nhỏ cùng biết tiểu đội xe ko kính à? Đúng là chú vẫn vào Nam. - Chú trả lời, môi nở nụ cười.

Nghe chú hỏi, tôi bẽn lẽn đáp:

- nhỏ chỉ nghe về tiểu team xe không kính thôi, chứ còn chưa thấy bao giờ. Bé chỉ biết qua thơ với lời cô giảng, lời ngoại nhỏ kể.

- Thế hiện nay biết rồi, con thấy như thế nào? - Chú hỏi, hai con mắt tỏ vẻ phù hợp thú.

- con thấy vất vả quá, nhưng mà đúng giống như các gì con biết luôn. Nãy giờ bé ngồi bao gồm chút xíu cơ mà đã lấm bụi, gió quất vào mặt, cay cả mắt. Chú đề nghị đi cả phần đường dài từ nam bắc nên mệt mỏi lắm đúng không?

Chú gửi tay xoa đầu tôi rồi bảo:

- mệt thì mệt thật đấy! bé chỉ biết nắng, biết bụi, biết gió. Còn các chú thì biết các thứ rộng nữa. Biết xúc cảm mưa giữa mặt đường đi, mưa tuôn xối xả. Ướt mặt, ướt áo. Dẫu vậy mà...

- Chưa phải thay, lái trăm cây số nữa. Tôi nhoẻn miệng mỉm cười tiếp lời.

- Ừ, mưa ngừng, gió lùa thô mau thôi. Chú và tôi đồng thanh đọc.

Chú lái xe bon bon với tôi ngồi cạnh, chạy dọc suốt con đường, bổ dọc Trường đánh tiến vào nam giới với vận tốc xe chạy, gió cat và lớp bụi đường cứ cuộn lên mù mịt, phía hai bên đường, đông đảo hàng cây lướt qua vun vút, vài ba cánh rừng xơ xác vụt qua trung bình mắt, văng vọng đâu đây mặt tai tôi tiếng bom chát chúa. Tôi tảo sang chú, vẫn ngồi thẳng, quan sát thẳng, tay xoay vô lăng, góc nhìn cương nghị. Tôi hỏi:

- tài xế suốt ngày, nguy hại cứ chực chờ, trọng trách lại cấp bách chắc chú ảm đạm lắm nhỉ. Lại vất vả, khắc nghiệt suốt dọc lối đi nữa.

Xem thêm: Unit 1 : My Friends Sbt Tiếng Anh 8, Giải Sách Bài Tập Tiếng Anh 8 Unit 1: My Friends

Chú trả lời, giọng râm ran:

- chưa hẳn chăn êm, nệm ấm mà vui đâu con. Người đồng chí luôn tìm kiếm được niềm vui trong những nhiệm vụ của mình, chú cũng vậy. Bé có khi nào ngắm sao chưa?

- Dạ rồi! con hay chú ý sao qua khung cửa sổ.

- Vậy chắc hẳn rằng con chưa có dịp nhìn sao nghỉ ngơi rừng Trường tô đâu nhỉ? nhìn sao tại chỗ này đẹp lắm. Khung trời bao la, sâu thẳm, mình như thể chủ tất cả. Vừa chạy xe dưới ánh trăng soi, bao quanh là rừng cây bạt ngàn, gió tối lồng lộng. Vạn vật thiên nhiên hoang dã với bộ đội tuổi teen Trường Sơn đang là bằng hữu thân thiết lắm rồi. Đôi khi, phần đông cái dễ dàng và đơn giản ấy lại là thú vui lớn.

Tôi hình dung ra bức ảnh đêm giữa rừng Trường sơn qua lời chú kể. Chiếc xe mui trần, ngẩng phương diện lên là trời xanh mỉm cười, nắng xoàn vẫy call và lúc trở về đêm thì sao đêm nhấp nháy... “Thấy sao trời và bất ngờ đột ngột cánh chim”, “Như sa như ùa vào buồng lái”. Thời chiến tranh bom đạn ác liệt, những nụ cười bé nhỏ là do vậy đấy.

Một cái xe ko kính không giống chạy ngang qua chiếc xe tôi đang ngồi. Chú thư thả lái xe ngang với chiếc xe kia. Qua khung kính vỡ, họ hợp tác nhau, nói mỉm cười rôm rả, gần gũi như bạn bè trong một gia đình. Một thời điểm sau, chú chào thân ái chiếc xe tê đi trước làm cho nhiệm vụ. Quay sang tôi.

- bé thấy không, cả tiểu nhóm xe như một đại gia đình, vui buồn có nhau, cùng phân tách ngọt sẻ bùi, cùng vượt qua gian khổ. Đôi khi đắp chung manh áo, phân chia nhau điếu thuốc, chén cơm. Mỗi một khi dừng thân rừng, thân mình lấp lá ngụy trang, cùng nhóm bếp Hoàng cầm, nhà hàng siêu thị tuy trở ngại nhưng êm ấm lắm!

Đầu tôi văng vẳng những câu thơ:

Bếp Hoàng thay ta dựng giữa trời Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy .

Nhìn chú hiên ngang, vui miệng xông pha tiến về phía trước, tôi trường đoản cú hỏi bao gồm nỗi bi ai nao da diết mà chú giấu bí mật trong lòng không? Nhìn gương mặt vui vẻ ưu tứ của tôi, chú nói vơi nhàng:

- tất cả chuyện gì ao ước hỏi chú à? Cứ hỏi đi, sắp tới đây đoạn con đường nguy hiểm, chú bắt buộc thả con xuống bên dân rồi đấy! lúc ấy lại nuối tiếc nhé! - Chú cười.

- Chú à! Chú đi hành động xa bởi vậy thay do được ở bên gia đình, làm điều mình thích, chú có ai oán hay nhớ tiếc gì không?

- Có bi ai chứ con. Ai chẳng hy vọng ở bên gia đình, làm cho điều bản thân thích. Mẹ chú ở trong nhà một mình có lẽ còn buồn hơn, khóc và lo ngại nhiều, vì cả nhà chú đi kháng chiến cả. Nhưng tổ quốc đang chiến tranh, giặc vẫn còn, mỗi ngày đều phải sở hữu thông báo lôi kéo thanh niên phát xuất cứu nước, bản thân còn trẻ chỉ ngồi nhà thì không được. Nhìn đồng bào đói khổ, súng bom dội cả ngày, chú đưa ra quyết định tham gia đánh giặc. Nỗi ghi nhớ nhà nhiều lúc lại da diết, tuy nhiên hình hình ảnh đất nước độc lập, cờ đỏ sao -vàng tung cất cánh khắp những nẻo đường làm chú tiếp tục cố gắng. Con nhớ lời chú nhé: nếu có kim chỉ nam và thực sự mong muốn làm, nỗ lực hết mức độ thì, mọi chuyện đang ổn cả thôi!

Nghe hồ hết lời chú nói, tôi đột cảm thấy khâm phục thâm thúy những fan lính đã can đảm hi sinh hạnh phúc cá nhân cho nền hòa bình dân tộc. Đó quả là 1 trong những sự hi sinh cao thâm vì khu đất nước, vì chưng nhân dân.

Xem thêm: Xôn Xao Câu Chuyện Cô Giáo Yêu Học Sinh Lớp 8, Tp Hcm, Cô Giáo Bị 'Soi' Vì Yêu Nam Sinh Lớp 8

- Này, tới quần thể vực nguy hiểm rồi. Chú nên đi 1 mình thôi. Từ giã con! Nhớ đầy đủ lời chú nói nhé!

Nói rồi chú giơ tay chào và tài xế đi. Xe chạy kéo theo làn những vết bụi đường mù mịt làm cho mắt tôi cay xè... Tôi dụi mắt... Lớp bụi tan và tôi nhận biết ô cửa sổ phòng thân quen đang tràn ngập nắng sớm. Chú lái xe, những cái xe không kính, cảnh rừng trường Sơn tuy nhiên giấc mơ nhưng biểu hiện rõ mồn 1 trong tôi. Tai tôi vẫn còn đấy âm vang lời chú: “Nếu có mục tiêu và thực sự mong muốn làm, nỗ lực hết mức độ thì đông đảo chuyện sè ổn định cả!” Lời chú như lời khích lệ, động viên tôi quyết trọng tâm hết mình trong học tập tập, vào cuộc sống, vìmình, bởi vì mọi người, bởi đất nước, chớ ngại khó khăn khăn, tiến lên mãi - như nhừững loại xe dù không có kính tuy vậy vẫn xông pha.

Trên trên đây là cục bộ kiến thức chúng tôi muốn share về bài viết số 3 lớp 9, thuộc học vui chúc chúng ta đạt đạt điểm số cao!