Cảm nhận về hà nội

     

Tôi tất cả một nhỏ dại bạn trong nam giới ra hà nội học, cách đây không lâu đang nhỏ xíu lên gầy xuống vì cái tính ẩm ương của cô phái nữ đỏng đảnh có tên Hà Nội....

Bạn đang xem: Cảm nhận về hà nội



Tôi bao gồm một bé dại bạn trong nam ra tp hà nội học, vừa mới đây đang nhỏ lên bé xuống vị cái tính độ ẩm ương của cô thiếu nữ đỏng đảnh mang tên Hà Nội. Cơ hội nào nó cũng làu bàu tôi :""Sao mày lại yêu thủ đô nhiều đến nắm được nữa"". Tôi thừa nhận ra, một khi đang yêu cái gì thì người ta vẫn yêu tất cả những sản phẩm công nghệ thuộc về nó, như tình thân của tôi giành riêng cho Hà Nội ...
Sinh ra và mập lên ngơi nghỉ Hà Nội, thảo nào được tình yêu của mình với nơi đó lại nhiều mang đến vậy. Hà nội của tôi, thuở đầu chỉ là một trong ngõ nhỏ nơi tôi sinh ra, là khu vực cất chứng kiến sự cứng cáp của tôi từ thời điểm ngày còn bé xíu cho đến lúc đã biết đi tới những chân trời mới...và xa Hà Nội.

Xem thêm: Lý Thuyết Địa Lý 9 Bài 32 : Vùng Đông Nam Bộ (Tiếp Theo), Vùng Đông Nam Bộ (Tiếp Theo)


Hà Nội là vùng ngoại thành với đa số cánh đồng lúa chén bát ngát, những cánh diều tuổi thơ mang mong mơ của tụi nhỏ trong xóm công ty chúng tôi bay xa, là nơi chứa giữ tất cả kỷ niệm đẹp mắt thời niên thiếu.

Xem thêm: #1 Bài Viết Tiếng Anh Về Nha Trang Bằng Tiếng Anh Ngắn Lớp 6


Hà Nội của tôi lúc đầu không nên là rất nhiều buổi lên hồ đùa cùng tía mẹ, cũng không phải hà thành phồn vinh và tấp nập, hà nội trong chất xám non nớt của mình lúc đó chỉ cần vùng quê yên ổn bình nuôi tôi lớn, nuôi tôi trưởng thành...
Ngày đầu tiên tự mình thăm khám phá hà nội của tôi là vào khoảng thời gian lớp 10, chưa bao giờ đi đâu quá xa từ bỏ mình, thay mà lần đó với hành trang là chiếc xe đạp điện điện ắc quy sắp tới hỏng, dế yêu có tác dụng định vị, tôi mở bạn dạng đồ và đi tìm Hà Nội của tôi. Nghĩ về lại cũng bi thiết cười, tôi đặt đích mang đến của tôi là Bờ Hồ, nhìn thấy cách nhà đều 30km cũng hốt, cầm quái nào vẫn liều, vừa đi vừa nhìn xem tất cả hết điện không cơ =)))
Cuối thuộc thì tôi cũng search thấy được thủ đô của tôi, địa điểm mà tấp nập bạn qua lại, cảm giác đầu tiên ập tới là nơi này rầm rĩ quá, gấp vã quá. Ngay tiếp nối là cảm giác tò dò muốn tò mò rốt viên nó gồm đúng do vậy không. Nói chung là đó là lần đầu tôi biết đến hà nội thật sự nó như thế nào, chứ không phải chỉ là vùng quê tôi đang sinh sống và làm việc :))
Sau một khoảng thời gian cũng tương đối lâu, tôi cũng dìm ra hà thành của tôi chính xác là hối hả thật :) Tôi từng bực dọc vì hà nội những ngày tắc đường, tôi cũng khó chịu những ngày mưa gió phùn, gió bấc. Tôi ít nhiều lần kêu ca rằng hà nội thủ đô sao mà bụi bờ quá, eo hẹp quá. Nhưng thủ đô hà nội yêu kiều của tớ trốn kỹ lắm, cần cố gắng tìm kiếm thì mới chịu xuất hiện :))
Hà Nội trầm tư, âm thầm lặng lẽ ở các góc coffe ẩn mình thật kỹ càng sau những con đường ồn ào (cuối bài sẽ có được list những quán cà phê ạ), ở phần đa gánh sản phẩm rong mọi phố cổ, ở mọi chiều hoàng hôn trên hồ Tây, số đông gánh hoa dọc đường, phần nhiều hàng cây xanh mát, hầu hết sớm mai mơ màng trong sương... Để nhưng nói ra thì một ngày dài cũng không hết, để mà tự cảm thấy thì tuyệt hơn :))
*
Sớm thu Hà Nội, hình ảnh chụp vì chưng tôi :))


*