Cảm Nhận Về Nhân Vật Vũ Nương Và Thúy Kiều

     

ai giải góp em cùng với ạ : đối chiếu những điểm kiểu như nhau và khác nhau về 2 nhân đồ Vũ Nương và Thúy Kiều


1. Lập dàn ý

a.Mở bài xích

– Đề tài thiếu phụ trong văn học nói chung, trong văn học trung đại nói riêng.

Bạn đang xem: Cảm nhận về nhân vật vũ nương và thúy kiều

– reviews nhân đồ dùng Vũ Nương trong item Chuyện người con gái Nam Xương và đặc điểm tiêu biểu mang đến hình ảnh người đàn bà dưới chế độ cũ.

b. Thân bài

* Vũ Nương – người thiếu phụ có trung tâm hồn cao đẹp tuy nhiên số phận đau đớn :

– Vũ Nương là người thiếu phụ đẹp.

+ bốn dung xuất sắc đẹp – người con gái bình dân.


+ Là tín đồ con hiếu thảo, người bà bầu thương con, người vk chung thuỷ.

+ Là bạn cố lòng từ trọng.

– Vũ Nương lại là tín đồ phải gánh chịu các khổ nhức :

+ một mình nuôi con, lo ngại thuốc thang, chôn cất mẹ chồng.

+ Bị Trương Sinh đối xử phũ phàng : nghi ngờ, không cho nàng biết nguyên do, mắng nhiếc thậm tệ khiến nàng phải tìm đến cái chết.

+ ao ước quay trở lại cuộc sống trần gian nhưng thiết yếu được.

* để ý đến về thân phận thanh nữ trong làng mạc hội phong kiến :

– Con tín đồ không cai quản được vận mệnh của mình.

– làng hội phong con kiến với những phương pháp lệ khắt khe, vô nhân đạo gây ra bao bất công cho những người phụ cô bé ; cơ chế đa thê gây bao cảnh oan trái nhức lòng.

– Người thiếu nữ buộc cần cam chịu, nhẫn nhục bắt buộc những bất công kia có đk phát triển.

– thông cảm và làm rõ đĩều giỏi đẹp trong phẩm hóa học của họ.

Xem thêm: Top 12 Bài Văn Tả Cánh Đồng Quê Em Hay Nhất, Tả Cánh Đồng Lúa Quê Em Lớp 5 Hay Nhất

(lấy ví dụ qua ca dao, thơ hồ Xuân Hương, Truyện Kiều,…)

c. Kết bài bác : phát âm về thời đã qua để thêm yêu hiện nay tại.

2. Bài xích làm minh họa

Trong văn học tập trung đại đã có nhiều tác giả viết về vấn đề người phụ nữ Việt phái mạnh trong thôn hội phong kiến. Ví như Nguyễn Dữ với công trình Chuyện thiếu nữ Nam Xương đã khắc hoạ nhân thiết bị Vũ Nương – một đại diện thay mặt cho hình ảnh người thiếu nữ trong xã hội phong kiến với mọi phẩm chất giỏi đẹp cơ mà lại chạm mặt nhiều nhức khổ.


Vũ Nương là một trong người thanh nữ xuất thân bình dân, gồm “tư dung xuất sắc đẹp”. Nữ giới được Trương Sinh đàn ông nhà hào phú trong xã “mang trăm lạng vàng” cưới về làm vợ. Nhưng chính vì sự không đồng đẳng trong quan hệ nam nữ gia đình, đồng xu tiền đã phát huy “sức mạnh” của nó khiến cho Vũ Nương luôn luôn sống trong tự ti “con kẻ khó, được dựa dẫm nhà giàu”. Biết chồng phiên bản tính đa nghi, nàng luôn giữ gìn khuôn phép, không để vợ ông xã có côn trùng thất hoà. Cuộc sum vầy chưa được bao lâu, Trương Sinh bị tóm gọn đi lính. Lúc tiễn ông chồng ra trận, thiếu phụ rót bát rượu đầy với nói đa số lời dặn dò đượm tình thuỷ thông thường : “Thiếp chẳng dám ước ao đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm quay trở lại quê cũ, chỉ xin ngày về có theo được nhì chữ bình yên, vắt là đủ…”.Điều ước ao lớn số 1 của nàng không hẳn là danh vọng, may mắn tài lộc mà là một cuộc sống thường ngày gia đình ấm cúng yên vui. Trong những ngày tháng ck đi xa, 1 mình nàng bắt buộc chèo lái phi thuyền gia đình. Cô bé chăm sóc, dung dịch thang đến mẹ ông chồng đau ốm, bệnh tật như đối với phụ huynh đẻ. Sự hiếu hạnh của nàng khiến cho bà hết sức cảm động, trước lúc qua đời bà đang nhắn nhủ : “Sau này, trời xét lòng lành, ban cho phúc đức, giống nòi tươi tốt, con cháu đông đàn, xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng giống như con đã chẳng phụ mẹ.”. Không những vậy cô bé còn phải chăm sóc cho đứa con thơ vừa lọt lòng. Vị thương con, lo đến con thiếu thốn hình nhẵn người cha và cũng để thanh nữ gửi gắm nỗi nhớ thương, mong muốn mỏi chồng, Vũ Nương đang nghĩ ra trò cái bóng. Đêm đêm, thiếu phụ chỉ vào chiếc bóng của mình trên tường cùng nói với đứa con nhổ rằng đó là thân phụ nó. Làng hội phong kiến trong buổi suy tàn khiến cho con người luôn cảm thấy không yên tâm : duy nhất trò đùa, một đồ vô tri, vô giác như dòng bóng cũng khiến hạnh phúc gia đình tan vỡ. Qua năm sau, việc quân kết thúc, Trương Sinh về cho tới nhà. Nghe lời của đứa con, nam giới chẳng thèm xem xét dù đó là khẩu ca của một đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ với quá mập mờ. Trương Sinh mắng nhiếc vk rồi đánh đuổi cô bé đi, cấm đoán nàng giải thích. Nữ thật sự thất vọng. Hạnh phúc mái ấm gia đình đã chảy vỡ. Tình yêu, tín nhiệm không còn. Thuyệt vọng đến tột cùng, ngao ngán vô hạn, con gái đã tìm về cái chết để phân bua cho bẳn thân. Lòng tin vào cuộc sống đời thường đã mất làm cho Vũ Nương chẳng thể trở về với cuộc sống đời thường trần gian dù điều kiện có thể.

Thân phận người thiếu phụ trong xóm hội phong loài kiến cũng đều y hệt như Vũ Nương. Số phận của họ như đã làm được định đoạt từ trước. Xuất hiện mang kiếp bọn bà thì dù giàu nghèo sang kém không trừ một ai, lời “bạc mệnh” cũng đang trở thành “lời chung” – như Nguyễn Du sẽ viết vào Truyện Kiều :

Đau đớn cố phậh đàn bà,

Lời rằng bậc mệnh cũng là lời chung.

Họ là nàn nhân của chính sách phong kiến với phần nhiều điều điều khoản hà khắc, bất công với chị em nhi. ơ kia sinh mạng người đàn bà không được coi trọng, họ bị cài đặt bán, trả giá bán một phương pháp công khai. Ở chiếc xã hội ấy, chúng ta chỉ như một thứ đồ dùng vật vô tri, không được có ý kiến hay đãi đằng cho phiên bản thân. Vũ Nương bị tiêu diệt đi sở hữu theo nỗi oan tột cùng, nhưng người gây ra toàn bộ những bi kịch trên là Trương Sinh lại không trở nên xã hội lên án và cũng không mặc cảm với bạn dạng thân. Trong cả khi nỗi oan ức ấy đã có giải thoát, Trương Sinh cũng không bị lương tâm cắn rứt, coi đó là việc đã qua rồi, không thể đáng nói lại làm những gì nữa. Làng hội phong kiến đã dung bí cho phần nhiều kẻ như Trương Sinh, để người thiếu phụ phải chịu những âu sầu không gì sánh được.

Trong ca dao cũng nhắc tới người phụ nữ với sự gian khổ tương tự :

Thân em như phân tử mưa sa

Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày.

Dù ca dao có nguồn gốc từ quần chúng lao động, tuy vậy nó vẫn phản ảnh đúng số phận của người thanh nữ – “những phân tử mưa sa”. “Hạt mưa ấy” đắn đo mình sẽ rơi vào hoàn cảnh đâu : một vị trí “đài các” tốt ra “ruộng cày” ? Dù đó là đâu, dù muốn hay không họ cũng bắt buộc chấp nhận.

Nữ sĩ hồ nước Xuân mùi hương cũng là một trong người đàn bà phong kiến, bà cũng đọc số phận của bản thân sẽ bị làng hội chuyển đẩy như thế nào. Bà sẽ viết :

Thân em ưừa white lại ưừa tròn

Bảy nổi cha chìm cùng với nước non.

Bà không cam chịu đựng sống cuộc sống thường ngày bất công như vậy. Bà đã xác định người thanh nữ phải gồm một địa chỉ khác trong làng hội. Cơ mà sự cố gắng của bà chỉ như 1 tia sáng cá biệt trong chuỗi đời u buổi tối của tín đồ phụ nữ. Xét mang lại cùng, những đau đớn ấy mang đến với bọn họ cũng là vì họ sống quá cam chịu, quá dễ dàng thoả hiệp. Trường hợp như bọn họ biết chiến đấu tới cùng, ví như như họ không chọn tử vong để thanh minh thì những bất công ấy sẽ không tồn tại điểu khiếu nại phát triển.

Chúng ta mọi xót yêu thương và thông cảm cho số phận người thiếu nữ trong thôn hội phong kiến. Là một trong con người sống trong thời đại mới, ta thật hạnh phúc khi ko phải gò bó vào những phép tắc lệ, thói quen xấu ấy.


*

Mình giúp đỡ bạn điểm tương đương và khác nhau nhé!Điểm tương tự nhau giữa hai nhân vật:Hai nhân vật gần như là rất nhiều người phụ nữ đẹp về hồ hết mặt nhưng gần như mang số phận bất hạnh- là nạn nhân của xóm hội phong kiến.Những người thiếu phụ như Vũ Nương, Thuý Kiều hồ hết phải tìm tới cái chết để giải những nỗi oan ức, nhằm giải thoát cuộc đời đầy đau khổ, oan trái của mình.Điểm không giống nhau giữa hai nhân vật:Vũ Nương: là nàn nhân của chế độ phong con kiến đầy bất công so với người phụ nữ.Cuộc hôn nhân gia đình không bình đẳng.Chỉ vị lời nói con trẻ của mình ngây thơ nhưng Trương Sinh gây ra nỗi oan từ trần cho bà xã của mình.

Thuý Kiều: phụ nữ Kiều lại là nàn nhân của buôn bản hội đồng tiền đen bạcVì quan không nên mà gia đình tan tác, phụ thân và em bị bắt giam.Kiều sẽ phải phân phối mình cho Mã giám sinh nhằm chuộc phụ vương và em.

Xem thêm: Trận Việt Nam Vs Australia Đá Mấy Giờ, Ngày Nào? Lịch Thi Đấu Đội Tuyển Việt Nam

Kiều nên vào vùng lầu xanh khiến cho nàng cần đau đớn, đắng cay suốt mười lăm năm lưu giữ lạc vì chưng mối nợ cùng với KT, vì lo ngại cho thân phụ mẹ,...