KHÔNG THỂ CHẠM VÀO EM

     
Đầy là 1 cuốn tè thuyết được người sáng tác viết ra dành cho tất cả những người luôn tất cả ước muốn có thể tìm tìm một tình cảm thực sự. Khi chúng ta sinh ra, mặc dù có giới tính nào đi chăng nữa thì hầu như là rất nhiều món đá quý kỳ diệu của từ nhiên; và không tồn tại tình yêu như thế nào là bất thường, mọi số lượng giới hạn trong tình cảm đều có thể được bỏ qua nếu chúng ta dành cho nhau những cảm hứng yêu yêu quý thực sự.


Bạn đang xem: Không thể chạm vào em

Danh sách chương Không Thể chạm Vào Em

Chương 1: Trốn Chạy

1 tiếng lá cây xào xạc. Miên Tú bon bon chạy trong vùng rừng núi vắng, vừa chạy, vừa ngoái đầu lại phía sau. Bộ pijama trắng rách nát tươm. Đôi chân trần không còn chút cảm giác, dẫu phần đông vết trầy xước đã nhằng nhịt và hằn sâu, vì yêu cầu chạy một quãng đường dài.


Chương 2: Gia biến chuyển

2 Bạch Quân ngồi trên trường kỷ, tay véo hờ lên khoảng không giữa song mày rậm sẽ điểm color muối tiêu. Ánh sáng của chiếc bóng đèn để bàn được thu gọn vào trong 1 vị trí nhờ chiếc chụp đèn về tối màu đang nhắm đến phía khung ảnh của người thiếu nữ - bạn mà Miên Tú giống đến mười phần, tuyệt nói chính xác là phiên bạn dạng trẻ của bà - đang để trên chiếc bàn kê sát mặt trường kỷ, phía ông ngồi.

Chương 3: gặp mặt Gỡ

3 siêu thị thời trang hôm nay đóng cửa sớm tựa như các ngày Nhã Đồng cảm thấy cần thế. Vì sao thì vô vàn, trời mưa gió to, gió giật, sấm chớp, hay hôm làm sao đó, buồn chán vì một ngày dài chỉ tất cả vài fan khách tải mấy món lẻ tẻ, rồi Nhã Đồng ngẫu hứng mong muốn đưa Miên Tú đi ăn uống một món gì đấy thật ngon, cụ cho ly mì tôm - món dở ẹc mà đa số ngày con bé dại vẫn điên khùng cặm cụi ăn ngon lành, mặc mang lại Nhã Đồng la ó.

Chương 4: run sợ

4 dòng xe hơi màu black lướt tới, rồi dừng hẳn ở trước cánh cửa hàng. Miên Tú túa khóa dây an toàn, toan open xe, nhưng mà Trần Kha cản lại, chỉ bằng một cái từ chối rất khẽ và thú vui không thể và ngọt ngào hơn.

Chương 5: Rung Động

5 trần Kha tưởng ngàng lúc lại nhận thấy hình trơn Miên Tú. Là ảo giác, đúng không? trằn Kha lắc đầu như thể ước ao xua chảy đi hình ảnh Miên Tú vẫn sẽ lởn vởn vào đầu mình suốt thời hạn qua.

Chương 6: Ngập ngừng

6 Đôi giầy cao gót màu sắc da rất nổi bật giữa màn đêm quánh quánh, sánh đôi cùng đôi giày Âu đen của trằn Kha - từ bây giờ chỉ còn là một trong những vệt buổi tối màu, không hình dạng.

Chương 7: tình khúc

7 Miên Tú ngoan ngoãn trong vòng tay trằn Kha, cũng chính là lần đầu Miên Tú cảm thấy êm ấm trong vòng đeo tay một người. Thời điểm này, gồm lẽ, cả è Kha, cả Miên Tú đều mong muốn thời gian dứt lại, dù chỉ một ít phút thôi, cũng đủ mang đến hai trái tim nhịp nhàng đập cùng nhau.

Chương 8: Một đơn vị

8 Điều độc đáo ở tiệm cà phê Mèo, quanh đó thức uống ngon giỏi còn là không khí - sự xáo trộn giữa cổ kính và thi vị - khiến cho không chỉ Miên Tú, mà tất cả khách mang đến đây đều cảm thấy thích thú.

Chương 9: mâu thuẫn

9 phần nhiều ngày cuối năm, đường phố khoác lên mình chiếc áo bắt đầu tinh tươm, lộng lẫy được dệt bằng những tấm băng rôn đón chào năm bắt đầu và tia nắng lấp lánh, bùng cháy rực rỡ của đèn điện về đêm.

Chương 10: tình nhân Cũ

10 Bá Lâm mang đến xe chạy chầm chậm, thi thoảng quan tiền sát dòng người gấp rút ngược xuôi bên trên phố.

Xem thêm: Soạn Bài Luyện Tập Thao Tác Lập Luận So Sánh 11, Soạn Bài Luyện Tập Thao Tác Lập Luận So Sánh


Xem thêm: Những Bài Văn Mẫu Tả Cái Bàn Học Của Em Hay Nhất, Tả Cái Bàn Học Của Em (3 Mẫu)


Chiều lắp thêm Bảy của một ngày tháng ba xuân tàn không hết - dường như xuân còn vương vấn chưa ý muốn nhường chỗ mang lại mùa hạ lạnh buốt đang chực chờ.

Chương 11: Hàn đính thêm

11 Khi mẫu cúc áo máy ba vừa mới được bàn tay thông qua Quân hối hả mở ra, è Kha bỗng dưng như choàng tỉnh. è Kha thở bạo phổi - hành vi như mong kéo lý trí của bản thân trở về, vùng dậy, đẩy săn sóc Quân ra khiến Duyệt Quân hụt hẫng, sững sờ.

Chương 12: sợ hãi

12 để mắt tới Quân mỉm cười một cách lịch sự và nhã nhặn để nhất thời biệt người đứng đầu Lý - Giám đốc kinh doanh của tập đoàn Hoàng Đình - tín đồ mà Bá Lâm đã sắp xếp cho cô chạm chán gỡ để có thời cơ phát triển dự án marketing của mình.

Chương 13: vỡ lẽ

13 Miên Tú ngồi thụp xuống, hai tay ôm mặt, đậy đi khuôn miệng đang há hốc. Gương mặt tái nhợt, trắng bệch như không còn giọt tiết nào. Đôi đôi mắt trợn to tởm hãi trước đa số điều vừa quan sát thấy.

Chương 14: vỡ (2)

14 è Kha choàng tỉnh, quay bạn sang bên, không thể tinh được thấy phần giường trống không. Cô cùng với tay rước đồng hồ, mới hơn năm giờ, Miên Tú đang dậy rồi sao? dạo bước này Miên Tú dường như khó ngủ! è cổ Kha chống tay, ngồi hẳn dậy, nhoáng nghĩ, rồi nhanh chóng ra khỏi giường.

Chương 15: Lao Đao

15 Miên Tú rảo bước trên tuyến phố làng đã có lần rất rất gần gũi với trong thời hạn tháng tuổi thơ. Mấy năm không trở lại, ngôi làng mạc đã vắt da đổi thịt, trở yêu cầu khang trang, mới mẻ và lạ mắt hơn nhiều.

Chương 16: dấu vết

16 xe cộ bon bon trên con phố cao tốc với gần mười làn xe. Trong è Kha thời điểm này, vừa ngổn ngang, vừa vướng víu. Những cảm hứng ấy cứ bấu chặt lấy sự lo ngại dành mang lại Miên Tú.

Chương 17: quyền lực

17 -Kha gồm chỗ chị không?- ko em! Kha…Duyệt Quân bực tức, hằn học cúp máy, không thèm nghe hết lời nói của Tử Du, thậm chí là không đáp lại Tử Du mặc dù cho là một câu ừ hử, hay lịch lãm phải phép.

Chương 18: giải cứu

18 Sảnh chống tang lễ đủ rộng với mức độ chứa khoảng trăm người. Một tấm rèm trắng phân làn cỗ áo quan và sân viếng, chia hộ gia đình làm ba phần, cỗ cỗ áo một phần, hai phần còn lại là địa điểm khách viếng cùng hai dãy ghế được xếp ngay ngắn, chia gần như hai bên, mỗi dãy năm hàng với mỗi hàng sáu chiếc.

Chương 19: Sa Lưới

19 Miên Tú ước gì có thể nói với trần Kha các chuyện một giải pháp thẳng thắn, rõ ràng, rằng cô đã có lần có chồng, cũng là phụ nữ của một gia đình trâm anh cố kỉnh phiệt; mà lại Miên Tú luôn luôn mong ước ao có được cuộc sống đời thường của một bạn bình dân, không cần thiết phải giàu sang, chỉ việc vui vẻ, hạnh phúc tựa như các tháng ngày được khóc, được cười lân cận Trần Kha.

Chương 20: Đoàn Tụ

20 Những cử động dưới lớp da mi mắt từ đủng đỉnh rãi, yếu ớt ớt rồi cấp tốc dần hơn; một lúc sau, Bạch Quân thư thả mở mắt, thuộc với cảm xúc rõ rệt về rất nhiều cơn đau chạy dọc mọi người khiến cho cái nhìn đầu tiên ánh lên vẻ dài dại khiếp sợ dưới vầng trán nhăn đông đảo nếp nhăn cũ kỹ nay có vẻ còn thấm sâu hơn.