Tuyển chọn 10 bài tôi thấy mình đã khôn lớn đạt điểm cao

     
Bài viết tập làm văn số 1 - ngữ văn lớp 8 đề 3: Tôi thấy tôi đã lớn khôn. Thông qua bài viết sẽ giúp những em ôn lại cách viết bài văn trường đoản cú sự, để ý tả người, nói việc, nói những cảm xúc trong chổ chính giữa hồn mình... Sau đây, tandk.com.vn gửi đến cho bạn đọc những bài bác văn mẫu hay độc nhất với đề tôi thấy mình đã lớn khôn, mời các bạn cùng tham khảo.

Bạn đang xem: Tuyển chọn 10 bài tôi thấy mình đã khôn lớn đạt điểm cao


Bài mẫu mã 1: Tôi thấy tôi đã khôn béo (bài 1)

Dàn bài

Mở bài: Thời gian trôi đi nuôi dưỡng trọng điểm hồn bé người, góp ta cứng cáp hơn bao gồm cả thế chất, tinh thầnThân bài: Con tín đồ tôi vẫn ngày càng lớn lên theo năm thángNhớ lại các kỉ niệm ngày thơ nhỏ nhắn cùng với các thành viên vào gia đình....Giờ đây, càng ngày tôi càng cảm nhận rõ hơn mình đang ngày càng một khôn lớn, không còn là đứa trẻ ngày xưaTôi không những lớn lên nghỉ ngơi con fan mà còn to lên trong lưu ý đến của mình: tôi biết xem tác dụng học hành, so sánh với các bạn, biết đúc kết kinh nghiệm...Tôi biết rằng không một ai có vắt hiểu mình bắt buộc gì hơn chính phiên bản thân mìnhTôi đã có suy nghĩ và chủ kiến riêng, tôi tất cả thế tự lo mang đến mìnhTôi hiếu rằng chẳng có phương châm nào bao gồm thế giành được một cách đơn giản và dễ dàng mà không cần phải có cố cố của chính mình.Khi tôi có ước mơ, tôi càng dấn thức được trách nhiệm của chính bản thân mình bấy nhiêuSự trưởng thành và cứng cáp của tôi không chỉ bản thân tôi biết cơ mà mọi tín đồ xung xung quanh cũng các công nhậnKết bài: Tôi đã khủng khôn nghĩa là trên đôi vai tôi gánh thêm phần đông trách nhiệm, những nỗ lực nhưng điều này không làm tôi sợ hãi vì mặt tôi luôn luôn có mọi tình nhân thương.

Bài làm

Thời gian trôi đi nuôi dưỡng vai trung phong hồn con người, giúp ta cứng cáp hơn cả về thế chất, niềm tin và chắp cánh mang lại ta phần đông ước mơ, những hi vọng vào tương lai. Hệt như mọi người, loại xoáy của thời gian cho tôi sự trưởng thành và cứng cáp để một ngày tôi thốt nhiên nhận ra: “Tôi đã khủng khôn”.

Con bạn tôi đã ngày càng lớn lên theo năm tháng. Ghi nhớ ngày nào, tôi còn là con nhỏ nhắn con nhút kém chỉ biết tò tò theo sau chân mẹ, cố kỉnh mà bây giờ, cô ranh mãnh ấy đang trở thành một học viên Trung học cơ sở, cao hơn cả mẹ. Tôi không chỉ có lớn hơn nhưng mà tầm tay cũng xa hơn trước. Tôi có thế dễ dàng lấy phần đa cuốn từ điển trên giá tối đa xuống, rất có thể giúp chị em treo áo xống lên mắc tủ nhưng không đề nghị bắc ghế, có thế giúp bố khiêng thang lên gác thượng để sửa ăng-ten, rất có thể đi không còn một đoạn đường núi lâu năm không cần có ai dắt hay cõng... Những bài toán ấy hồi nhỏ tuổi tôi không đủ mức độ thì hiện thời đều trở nên đơn giản, dễ dàng dàng. Tôi cũng không hề cảm thấy trường đoản cú hào lúc giúp cha mẹ làm những quá trình nhà nữa, tất cả đều đang trở thành những vấn đề làm thông thường của tôi, không tồn tại gì khó khăn hay quá sức cả. Mẫu cảm nhấn mình đang mập lên thuở đầu đối với tôi còn rất mở hồ tuy vậy càng thời gian tôi càng dìm thức được cụ thể hơn.

Xem thêm: Sự Kiện Tri Ân Siêu Sao Liên Quân, Chuỗi Sự Kiện Mừng Sinh Nhật Liên Quân 5 Tuổi

Tôi không chỉ có lớn lên sống con fan mà còn khủng lên trong quan tâm đến của mình. Trước đây, tôi chỉ biết đến trường và học theo các bạn mà chẳng bắt buộc lo nghĩ xa xôi gì hết. Trong cả việc vào học trường cung cấp hai, tôi cũng đế cho phụ huynh quyết định. Hồi đó, tôi số đông dựa dẫm không còn vào bố mẹ nhưng dần dần, tôi cũng biết tự lo cho mình. Sau mỗi học tập kì, tôi biết từ xem lại công dụng học tập của mình, so sánh với các bạn khác và tác dụng năm học trước đế rút kinh nghiệm tay nghề cho mình hiện đại hơn. Vào một tập cố mà ý thức thi đua luôn được đề cao, tôi đã và đang học tập được rất nhiều từ chúng ta mình. Tôi biết rằng không ai có vắt hiểu mình yêu cầu gì rộng chính phiên bản thân mình. Tôi vẫn có để ý đến và ý kiến riêng, tôi bao gồm thế tự lo cho mình. Không giống như lúc còn nhỏ tuổi (luôn hành vi theo bạn dạng năng với ý ước ao của riêng biệt mình), tôi hiếu rằng không rứa không để ý tới mọi fan xung quanh. Tôi đang học phương pháp sống để chưa hẳn tranh giành, học giải pháp nhường nhịn và chấp nhận suy nghĩ của bạn khác. Mỗi người nhìn nhận để ý đến theo một khunh hướng khác nhau, điều cần thiết là tôi biết thời điểm nào cần hiểu và bao giờ cần thuyết phục cho tất cả những người khác hiểu mình.

Từ sự khôn lớn ấy, tôi cũng tự đặt cho mình phần nhiều ước mơ. So với khi còn nhỏ tuổi thì những ước muốn ấy đã mất chỉ là nhũng ý mong bộc phát, mơ mộng, viển vông nữa. Thời hạn đã đến tôi sự chín chắn giữa những quyết định cho tương lai. Trước kia, ước ao ước của tôi có tương đối nhiều vô số mà bây chừ tôi cũng không thể nhớ không còn nữa. Lúc ấy, tôi chỉ biết nhìn phần đa thứ một cách đơn giản, thấy ai làm những gì hay hay thì cũng mong muốn mình có thế làm được như vậy. Thế nhưng bây giờ thì tôi hiếu rằng chẳng có kim chỉ nam nào gồm thế dành được một cách dễ dàng mà không cần có cố cầm của chính mình. Tôi chẳng mấy khi nghĩ tới hầu hết điều con nít như lúc còn nhỏ dại mà để ý đến rất kĩ đế tự review khả năng của mình và đặt ra một mục tiêu chắc chắn. Tôi không muốn phải thay đối mơ ước của chính mình cho dù tôi có lớn hơn nữa. Hiện nay, tôi vẫn không biết ước mơ lớn nhất trong tương lai của mình là gì tuy nhiên khi đã hoàn toàn có thể quyết định được, tôi sẽ luôn hi vọng và cố gắng hết sức nhằm đạt được.

Nhưng cầu mơ ấy càng lớn bao nhiêu, tôi càng thừa nhận thức được trách nhiệm của chính bản thân mình bấy nhiêu. Trước hết, tôi cần có bổn phận so với những fan xung quanh. Là 1 trong người con, tôi phải cố gắng nỗ lực phấn đấu cứng cáp để không phụ công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của thân phụ mẹ, ông bà. Là 1 trong những người trò, tôi phải cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức xứng danh với sự dạy dỗ của những thầy cô giáo. Là 1 trong người bạn, tôi đề xuất học tập và giúp đỡ các bạn của mình nhằm cùng hiện đại hơn... Tôi hiếu rằng bất cứ ai ai cũng có nhiệm vụ riêng. Lúc tôi đã là một học viên khoác trên người bộ đồng phục của trường Ngô Sĩ Liên thì đi đâu tôi cũng là đại diện cho ngôi trường của mình. Tôi hiếu rằng phần lớn người rất có thể nhìn thừa nhận và đánh giá ngôi trường vồ cập theo nhừng hành động ứng xử của tôi. Lúc tôi là một trong những người thủ đô hà nội thì tôi là thay mặt đại diện cho nhỏ người tp. Hà nội và lúc tôi là người nước ta thì tôi cũng là đại diện cho tất cả dân tộc mình. Càng lưu ý đến về những trọng trách ấy tôi cũng cảm thấy được sức nặng để lên trên vai mình.

Xem thêm: Tóm Tắt Rô Bin Xơn Ngoài Đảo Hoang Của Đi, Tóm Tắt Truyện Rô

Sự trưởng thành và cứng cáp của tôi không chỉ bản thân tôi biết nhưng mà mọi fan xung xung quanh cũng hồ hết công nhận. Hè vừa rồi, đơn vị nội tôi tất cả một nụ cười rất lớn: Người chưng của tôi đang sống bên Mĩ ngay gần hai mươi năm cùng rất hai cô đàn bà đã trở trở lại thăm quê hương. Suốt thời hạn ấy, bác và hai đưa ra sống trong nhà tôi, bà tôi cũng dọn từ bỏ quê ra. Ở đơn vị nhộn nhịp, đông vui hơn nên quá trình cũng nhiều hon trước. Vào khi phụ huynh vẫn đề nghị đi làm, còn chị Thu thì sẽ thi học kì, chỉ tất cả tôi ở nhà cùng chưng tiếp khách và vệ sinh nhà cửa. Tôi đã nỗ lực làm được rất nhiều việc bên để bác bỏ và bà được nghỉ ngơi. Một hôm, vào bữa cơm chưng đã khen tôi làm cha tôi rất vui cùng hài lòng. Tối hôm đó, trước lúc tôi đi ngủ, chị em nói cùng với tôi:

- phụ nữ mẹ đã mập nhiều rồi đấy!

Tôi vui mắt đi vào giấc ngủ không chỉ vì lời khen của mẹ hay của bác bỏ mà vì niềm vui khi thấy bố mẹ tự hào về mình - tức là tôi đã mập khôn. đến dù nhiệm vụ có to phệ tới đâu, mặc dầu ước mơ còn là một khoảng cách rất xa và nặng nề khăn, tôi vẫn đang không xong cố gắng, vì tôi biết rằng bao quanh mình vẫn tồn tại những người thân trong gia đình yêu luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ tôi bất cứ lúc nào.