Văn Cảm Nghĩ Về Mẹ

  -  

Trong cuộc đời này, liệu có còn gì khác hạnh phúc hơn khi họ được khủng lên trong khoảng tay của mẹ, được nghe giờ đồng hồ ru hời ầu ơ ngọt ngào, bao gồm ai lại ko dược chìm vào niềm mơ ước trong gió non tay người mẹ quạt từng trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu thương con bởi mẹ, gồm ai trong cả đời vày con tựa như mẹ, bao gồm ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng nhỏ như mẹ.

Bạn đang xem: Văn cảm nghĩ về mẹ


Dàn ý

1. Mở bài: giới thiệu chị em em

2. Thân bài: nêu cảm giác về mẹ

a. Giới thiệu về bản thiết kế của mẹ

- mẹ em trong năm này 46 tuổi

- mẹ em thuộc dáng fan mũm mĩm

- chị em em có đôi mắt đen láy

- Mũi mẹ không nhỏ và thẳng

- Miệng bà bầu cười duyên

- Mái tóc đen láy

b. Nêu cảm nghĩ về tính chất tình của mẹ

- người mẹ rất hiền lành hòa và yêu yêu mến mọi fan xung quanh

- Đôi lúc chị em rất nghiêm khắc

- Mẹ luôn luôn quan chổ chính giữa và hỗ trợ mọi tín đồ xung quanh

- Mẹ luôn lắng nghe với thấu hiểu mọi khi em gồm chuyện buồn

c. Nêu cảm xúc về đầy đủ kỉ niệm thâm thúy với mẹ

- chị em thường thưởng mang lại em mọi khi em học tập tốt

- mọi khi bị sốt bà mẹ đều thức để siêng em

d. Vai trò của mẹ đối với em

- Mẹ luôn là tấm gương sang nhằm em học hỏi và giao lưu và noi theo

- chị em là mối cung cấp sống là nguồn động lực mang lại em cần người

- chị em là bờ mặt yêu thương mỗi lúc em buồn

3. Kết bài

- Nêu cảm xúc của em đối với mẹ.

- lời hứa hẹn sẽ trở thành tín đồ con ngoan để bà mẹ vui lòng.


bài xích mẫu

Trong cuộc sống này, còn điều gì hạnh phúc hơn khi họ được mập lên trong tầm tay của mẹ, được nghe giờ đồng hồ ru hời ầu ơ ngọt ngào, gồm ai lại ko được chìm vào giấc mơ trong gió đuối tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Với trong cuộc sống này, tất cả ai yêu thương con bởi mẹ, có ai suốt cả quảng đời vì nhỏ nhưmẹ, có ai chuẩn bị sẻ phân chia ngọt bùi cùng nhỏ như mẹ.

Xem thêm: Gói Nguyên Liệu Nấu Chè Dưỡng Nhan Gồm Những Gì ? Hướng Dẫn Cách Nấu Chè Dưỡng Nhan 12 Vị

“Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”

cùng với tôi cũng vậy, chị em là người suy nghĩ tôi nhất với cũng là bạn mà tôi ngọt ngào và mang ơn nhất bên trên đời này. Tôi vẫn hay nghĩ rằng chị em tôi không đẹp. Không đẹp vì không tồn tại nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay hai con mắt long lanh… mà chị em chỉ tất cả khuôn mặt nhỏ xíu gò, rám nắng, vấng trán cao, các nếp nhăn của tuổi 40, của bao âu lo vào đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng ba tui bảo mẹ đẹp hơn những phụ nữ khác ở dòng vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, bà mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, toá vát lắm. Trên cương cứng vị của một fan lãnh đạo, người nào cũng nghĩ bà mẹ là fan lạnh lùng, nghiêm khắc, có những thời gian tôi cũng suy nghĩ vậy. Tuy nhiên khi ngồi mặt mẹ, bàn tay mẹ chăm sóc vuốt tóc tôi, toàn bộ ý nghĩ đó tan biến chuyển hết. Tôi có cảm hứng lâng lâng, xao xuyến khó khăn tả, cảm giác như chưa bao giờ tÔi được nhận nhiều yêu thương thương đến thế. Bên cạnh đó một loại yêu thương mãnh liệt qua bàn tay chị em truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua niềm vui ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. Tình yêu ấy chỉ khi tín đồ ta ngay sát bên người mẹ lâu rồi mới cảm hứng đuợc thôi. Từ nhỏ dại đến lớn, tôi tiếp nhận tình yêu vô hạn của bà mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên. 

Trong bé mắt một đứa trẻ, người mẹ sinh ra là để chăm bẵm con. Chưa bao giờ tôi tự để câu hỏi: tại sao mẹ gật đầu hy sinh vô điều kiện vì con? người mẹ tốt, tốt nhất với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ người mẹ thật thừa đáng, thật… ác. Đã bao lần, chị em mắng tôi, tôi vẫn khóc. Khóc vì uất ức, đắng cay chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho tới một lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang hiểu trộm nhật cam kết của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay lập tức cuốn nhật ký kết từ tay người mẹ và hét to: “ Sao mẹ quá xứng đáng thế! Đây là kín (an ninh) của con, mẹ không có quyền đụng vào. Mẹ ác lắm, nhỏ không cần chị em nữa! ” Cứ tưởng, tôi đã ăn một cái tát đau điếng. Mà lại không bà mẹ chỉ yên ổn người, hai lô má tái nhợt, khóe đôi mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Tôi chạy gấp vào phòng, khóa cửa mặc cho cha cứ gọi mãi sinh hoạt ngoài. Tôi vừa khóc, khóc các lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, è trọc. Có cái cảm giác thiếu vắng, tiếc nuối mà tui không sao tránh được. Tôi vừa tự yên ủi mình bằng phương pháp tui đang sống trong một cố gắng giới không tồn tại mẹ, chưa hẳn học hành, sẽ tương đối hạnh phúc. Mà lại đó đâu lấp đầy dược cái không gian trong đầu tôi. Hợp lý tui thấy ân hận hận? hợp lí tui đã thèm khát yêu thương? …

xem xét miên man làm cho tôi thiếp đi dần dần dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm xúc như có 1 bàn tay nóng áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn mang đến tôi. Đúng rồi tôi đang mong đợi cái cảm xúc ấy, cảm hứng ngọt ngào đầy yêu thương thương. Tôi chìm đắm trong giây phút dịu dàng êm ả ấy, cầm cố nhắm ép mắt vì chưng sợ ví như mở mắt, cảm xúc đó sẽ bay mất, xa mãi vào lỗi vô với trước mắt ta chỉ cần một khoảng không thực tại. Sáng sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy tòa nhà sao mà lại u bi tráng thế. Gồm cái nào đấy thiếu đi. Sáng sủa đó, tui phải ăn bánh mỳ, không tồn tại cơm white như toàn bộ ngày. Tôi tấn công bạo, hỏi tía xem chị em vừa đi đâu. Ba tui bảo mẹ bị bệnh, đề nghị nằm viện 1 tuần liền. Cảm giác buồn tủi vừa bao trùm lên loại khối óc bé bé dại của tôi. Bà bầu nằm viện rồi ai đang nấu cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự cùng với tôi? Tôi hối hận hận quá, chỉ vày nóng giận quá mà lại vừa làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà bé dại này. Tại tui mà bà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi khôn cùng buồn. Tòa tháp thiếu nụ cười của chị em sao mà cô độc thế. Bữa như thế nào tôi cũng phải ăn uống cơm ngoài, không tồn tại mẹ thì đem ai nấu đông đảo món tui thích. Ôi sao tôi nhớ đén thế rất nhiều món rau luộc, giết mổ hầm của bà bầu quá luôn.

sau đó 1 tuần, chị em về nhà, tui là bạn ra đón bà mẹ đầu tiên. Vừa thấy tôi, người mẹ vừa chạy mang lại ôm chặt tôi. Bà mẹ khóc, nói: “ bà bầu xin lỗi con, mẹ tránh việc xem bí mật (an ninh) của con. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc đụng nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ mong muốn nói: “ mẹ ơi lỗi trên con, tại nhỏ hư, toàn bộ tại nhỏ mà thôi. ” . Tuy thế sao hầu như lời ấy khó nói đến thế. Tôi vừa ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau dòng tuần ấy tôi new thấy mẹ quan trọng đến nhịn nhường nào. Hằng ngày, bà bầu bù đầu với công chuyện mà lại sao bà bầu như bao gồm phép thần. Sáng sủa sớm, khi còn tối trời, bà mẹ vừa lo cơm trắng nước cho bố con. Rồi tối về, người mẹ lại nấu từng nào món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào nên cao sang gì đâu. Chỉ cần bữa cơm dân gian thôi nhưng chứa chan chiếc niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Bố con tui như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. đều bữa nào không có mẹ, bố con tôi hò nhau làm cho chuyện toáng cả lên. Người mẹ còn giặt giũ, quét tước đơn vị cửa… chuyện làm sao cũng chăm chỉ hết.

Xem thêm: Kết Quả Việt Nam Vs Oman : Sai Lầm Chết Người, Tuyển Việt Nam Thua Tiếc Nuối Trước Oman

bà bầu ơi, mẹ quyết tử cho con nhiều tới thế nhưng chưa khi nào mẹ đòi con trả công. Bà mẹ là tín đồ mẹ tuyệt đối nhất, cao tay nhất, mập mạp nhất. Đi trong cả đời này còn có ai bằng mẹ đâu. Tất cả ai sẵn sàng chuẩn bị che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi người mẹ yêu của con! giá như bé đủ gan dạ để nói lên bố tiếng: “ con yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng bé đâu dũng cảm, nhỏ chỉ duyên dáng ủy mỵ chứ đâu được nghiêm nhặt như mẹ. Nhỏ viết số đông lời này, dòng này ý muốn mẹ gọi lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ tất cả khi nhỏ chống đối lại chị em là vì con không kết mẹ. Nhỏ mãi yêu thương mẹ, vui khi tất cả mẹ, bi đát khi mẹ gặp mặt điều ko may. Mẹ là cả cuộc sống của con yêu cầu con chỉ mong sao mẹ tồn tại sống để yêu con, chăm nom con, an ủi con, khuyên bảo con và để bé được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời.

Tình mẫu mã tử là tình yêu thiêng liêng tốt nhất trên đời này. Cảm tình ấy vừa nuôi dưỡng bao con fan trưởng thành, bảo ban bao con người khôn lớn. Chính bà mẹ là tín đồ vừa đem đến cho con thứ cảm tình ấy. Bởi vậy, con luôn luôn yêu yêu mến mẹ, mong muốn được béo nhanh để phụng dưỡng mẹ. Với con muốn nói với chị em rằng: “Con mặc dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng người mẹ vẫn theo con. ”