VĂN HỌC VÀ TÌNH THƯƠNG NGHỊ LUẬN 8

     

M.Gooky nói “Văn học là nhân học”. Hành trình dài của văn học là hành trình dài đi trường đoản cú trái tim tác giả đến trái tim độc giả. Tình cảm là đạo lý sức mạnh của mọi dân tộc trên nỗ lực giới. Vậy nên, sở hữu trong mình sứ mệnh cừ khôi là vì con người, văn học luôn gắn bó với tình thương.

Bạn đang xem: Văn học và tình thương nghị luận 8

Văn học là một trong những bộ môn thẩm mỹ sử dụng ngôn ngữ để tái hiện tại đời sống. Qua văn học, tín đồ cầm bút biểu hiện quan niệm, tứ tưởng và gửi gắm tình yêu với nhỏ người, cùng với cuộc đời. Tình thương thương rất có thể ví như vong hồn của văn học, nó cất đựng trong các cung bậc khác nhau. Tình thân là cảm xúc giữa tín đồ với người. Đó là việc yêu mến, trân trọng, xót xa, đồng cảm. Nó xuất phát điểm từ tấm lòng nhân ái với trái tim mỗi nhỏ người, phía thiện cùng nhân đạo, nhân văn. Tình cảm là gai chỉ kết nối cả cùng đồng, là đồ vật không nỗ lực thiếu với mỗi người.

Văn học với tình yêu mến có mối quan hệ vô cùng sâu sắc. Trước kia, nhà phê bình văn học Hoài Thanh từng khẳng định xuất phát của văn chương là lòng thương bạn và “văn chương gây cho ta mọi tình cảm ta không có, luyện mang lại ta hầu như tình cảm ta sẵn có. Cuộc sống phù phiếm cùng chật eo hẹp của cá thể nhờ bao gồm văn chương cơ mà trở lên thâm trầm và thoáng rộng đến trăm nghìn lần”. Những tác phẩm văn chương hay khơi gợi tình cảm từ tận trái tim bé người.

Biểu hiện rõ rệt nhất của tình thân trong văn học tập là lòng nhân ái. Văn học tập thể hiện đa dạng chủng loại các cung bậc cảm xúc của con người. Khởi nguồn là tình cảm mái ấm gia đình – cảm tình mà bất kì ai ai cũng có. Đó là tấm lòng yêu thương vô bờ bến, sự hi sinh thầm lặng của mẹ cha như tình yêu của cậu bé nhỏ Hồng và bà mẹ trong nhà cửa “Trong lòng mẹ” của Nguyên Hồng. Tình cảm thương con đã thắng lợi những lời bàn tán, chỉ trích, hầu hết hủ tục của buôn bản hội cũ để tín đồ phủ nữ giới tha hương càu thực tìm về với con, ôm con trong vòng tay. Văn học tập từ đó cũng tái hiện với ngợi ca, cảnh báo tình cảm, bổn phận của người làm con. Đó là tình yêu, sự kính trọng và biết ơn công lao trời biển lớn của phụ vương mẹ, như cậu bé nhỏ Hồng đã bỏ ko kể tai lời mỉa mai khích bác bỏ của bà cô để giữ lại trọn tình cảm với mẹ, tuyệt trong ca dao trường đoản cú bao đời vẫn nói:

“Con dù lớn vẫn luôn là con của mẹ

Đi suốt cả quảng đời lòng chị em vẫn theo con”

Bên cạnh đó, văn học còn khiến cho ta cảm giác được chung tình vợ ông chồng thiết tha sâu nặng trĩu như vợ chồng chị Dậu vào “Tắt đèn” – Ngô tất Tố. Cùng cả tình bạn bè cảm cồn như câu chuyện của hai bằng hữu trong “Cuộc chia tay của các con búp bê” - Khánh Hoài.

Xem thêm: Tác Giả Của Đoàn Ca Là Ai ? Những Điều Ít Biết Về Tác Giả Đoàn Ca

Ngoài tình cảm gia đình gắn bó ruột giết thịt ấy, văn học còn truyền cài đặt cả tình thương giữ những người dân không cùng máu mủ. Chúng ta là láng giềng láng giềng, là thầy trò bè bạn, là bạn lạ, là đồng bào, thậm chí là kẻ địch. Vào cuộc sống, người ta nói “Bán đồng đội xa thiết lập láng giềng gần”. Hồ hết khi tắt lửa về tối đèn, trở ngại vất vả, sản phẩm óm sẽ giúp đỡ lẫn nhau như ông giáo cùng lão Hạc trong truyện ngắn thuộc tên của nam Cao – “Lão Hạc” giỏi bà lão láng giềng với gia đìh chị Dậu vào “Tắt đèn”. Từ bỏ gia đình, thôn làng cho trường học cùng xã hội, tình thân thương luôn bao che rộng rãi. Dĩ nhiên văn học không chẳng chú ý ở các khía cạnh khác của tình thương. Đến cùng với văn học, ta dược tận mắt chứng kiến bao mẩu truyện cảm động về tình đồng nghiệp thầy trò, bằng hữu mà điển hình nổi bật là cảm xúc giữa cha người họa sĩ, Xiu, Giôn-xi và nắm Bơ men trong “Chiếc lá cuối cùng” của Ô-Hen-ri. Giôn-xi bệnh tật và gần như là từ bỏ khát vọng sống, dẫu vậy Xiu và cố gắng Bơ men luôn luôn ở bên chăm lo cô, rứa Bơ men đã hi sinh cả tính mạng của con người vẽ dòng lá lên tường để giữ giàng mạng sinh sống đem hi vọng cho Giôn-xi.

Tình cảm yêu thương thương bạo gan lẽ và sâu rộng độc nhất vô nhị trong văn học chắc hẳn rằng là tình yêu giữa con người với con người, trong những thế hệ vào một khu đất nước. Điển hình là tình yêu quê nhà đất nước. Những năm về sau, quần chúng ta vẫn không thôi bệnh tự hào về thần thoại cổ xưa “Con Rồng cháu Tiên” rằng 54 dân tộc đồng đội đều hình thành từ bọc trăm trứng của mẹ Âu Cơ. Vậy nên:

“Nhiễu điều che lấy giá gương

Người vào một nước cần thương nhau cùng.”

Chúng ta không núm nào quên khúc tráng ca bi ai mà can đảm trong “Đại Cáo Bình Ngô” – Nguyễn Trãi, hay “Hịch tướng tá sĩ” của trần Quốc Tuấn. Đó là khúc ca về niềm tin đoàn kết, sức mạnh yêu thương của cả một cộng đồng người để vượt lên đau thương giành chiến thắng. Tình cảm còn che phủ giữa fan với người. Văn học đã tái hiện nay bao mẩu chuyện yêu thương tình nghĩa giữa những người xa lạ. Câu chuyện về những người dân ăn xin sẽ thể hiện rõ ràng tình cảm đáng trân trọng ấy. Xuất xắc “Chi Phèo” với tình cảm của Thị Nở cho kẻ xa lạ, kinh sợ mà ai ai cũng né tránh – Chí Phèo với bát cháo hành nghi bất tỉnh nhân sự vẫn luôn tỏa mãi mùi vị của lòng nhân ái, của tình cảm sẻ chia.

Chín từ việc thể hiện đa số tình cảm quý giá tốt đẹp ấy văn học truyền mang lại ta tình ngọt ngào vô tận. Chúng ta biết yêu thương và đồng cảm với phần đông số phận xấu số không trọn vẹn, lòng bác ái trở nên thâm thúy hoàn thiện hơn. Đồng thời văn học còn phê phán lên án gần như kẻ dửng dưng nhẫn tâm giày xéo lên cuộc sống con người. Dẫn chứng là bà cô của nhỏ bé Hồng, người thân trong gia đình trong gia đình nhưng luôn luôn rắp trung khu gieo rắc đầy đủ điều tanh bẩn vào trung tâm hồn cháu. Giỏi người thân phụ nghiện ngập trong “Cô nhỏ xíu bán diêm” – An-đéc-xen, thậm chí còn là cả làng hội trong câu chuyện cổ tích đó với trong “Chí Phèo” đang thờ ơ, vô nhân đạo với phần lớn số phận.

Xem thêm: 50 Đô La Mỹ Bằng Bao Nhiêu Tiền Việt Nam, 50 Usd Đến Vnd

Qua cửa nhà này hay chiến thắng khác, mặc dù cho là thơ, kịch, truyện ngắn giỏi tiểu thuyết, văn học luôn luôn thực hiện nay sứ mệnh của bản thân với tình thương. Văn học như gai chỉ gắn sát yêu thương với cuộc sống hiện thực, triển khai xong những trái tim và hướng đến chân trời “chân-thiện-mĩ”. Hệt như nhà thơ Tố Hữu từng viết:

."Còn gì đẹp mắt trên đời hơn thế

Người yêu tín đồ sống nhằm yêu nhau”

Văn học với tình yêu mến luôn đồng hành tạo đề nghị giá trị đích thực cho từng tác phẩm đôi khi giúp con người vươn cho tới chân – thiện – mĩ, triển khai xong nhân phẩm và nhân cách nhỏ người. Và ở bất cứ thời đại nào, giá trị vĩ đại nhất của văn chương vẫn chính là “gây mang đến ta đông đảo tình cảm ta chưa có, luyện mang đến ta số đông tình cảm ta sẵn có”.